26/05: THÁNH PHILIPPHÊ NÊRI

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Xem: 927 | Cật nhập: 5/26/2017 3:36:24 PM | RSS

Ngày 26 tháng 05

THÁNH PHILIPPHÊ NÊRI, LINH MỤC HIỂN TU

(+1595)

Sau một giờ rưỡi nói chuyện với người đồng hương về đời sống của thánh Philippê Nêri, ông Galiotê Caria kết luận: “Cho tới nay, tôi vẫn thâm tín rằng cha Philippê Nêri là một vị thánh. Càng uyên bác bao nhiêu, ngài càng nhân đức bấy nhiêu”. Những trang sau đây sẽ minh chứng lời nói chân thành và hàm súc đó không có gì là quá đáng.

Chúng ta không được hân hạnh biết quý danh thân phụ thánh Philippê Nêri. Chỉ biết Ngài mồ côi mẹ ngay khi mới sinh. Chúa bù lại tình mẫu tử ấy bằng tình thương âu yếm của một dì ghẻ hiếm có. Bà thương Philíppê một phần vì bà vốn là một thiếu nữ nhân đức nhưng phần khác vì đời sống đạo hạnh và ngoan ngùy của Philíppê. Cách sống hồn nhiên trong sạch của Philíppê khiến nhiều người bà con lối xóm đã tặng cậu một tên kỳ thú: “Thiên thần con”. Mới sáu tuổi, Philíppê đã cắp sách đến trường và là một học sinh rất chăm chỉ. Cậu có khiếu đặc biệt về văn chương. Với tâm hồn trong sạch, cậu dễ rung cảm trước cảnh thiên nhiên muôn mầu sắc, trước bầu trời lồng lộng những vì sao, để ghi lại những vần thơ bất hủ. Philíppê lại dễ thông cảm và hòa hợp với mọi người, còn nhỏ tuổi nhưng cậu đã sớm nuôi lý tưởng hiến thân cho Chúa để cứu rỗi các linh hồn...

Đầu tiên Philíppê tìm dịp làm quen với các cha dòng Đaminh tại tu viện thánh Mátcô thành Florencia. Nơi đây Philíppê đã hấp thụ tinh thần yêu tự do, trọng quyền tự chủ theo gương vị tử đạo Giêrônimô Sanonarole, chiến sĩ công giáo tiến hành, đồng thời là một công dân trung thành của tổ quốc. Năm 1532, Philíppê vâng lời thân phụ đến San Germano ở với người cậu ruột, bấy giờ đang làm Giám đốc sở mậu dịnh. Mục đích của ông thân sinh là cho con ra ở đây để học nghề kinh doanh. Nhưng Philíppê lại thích ở đó vì bầu khí yên tĩnh dễ giúp cậu nâng lòng lên với Thiên Chúa và suy gẫm chân lý đời đời. Vì thế, không để ý đến việc thừa hưởng gia tài kếch sù mà cha và người cậu ruột muốn để lại, Philíppê ngày ngày lui tới học hỏi tại tu viện các cha dòng núi Cassinô. Nơi đây người ta tìm thấy một bản văn viết năm 1640, nói về chàng thanh niên đức hạnh đó như sau: “Tại Germanô, sinh viên Philíppê đã tỏ ra tiến cao trên đường trọn lành. Chính nơi đây, Philíppê đã hấp thụ được tinh thần đạo hạnh và những đức tính cao quý của một cha dòng núi Cassinô quí danh Êusêbiô Êvôli”. Quan sát cách sống của Philíppê, nhiều người cho là khờ dại. Nhưng không kể chi lời gièm pha nông nổi ấy, Philíppê lén trẩy đi Rôma và sống ẩn dật ở đó. Sau mấy năm, Philíppê nhận thấy cần phải học hỏi thêm với hy vọng làm việc tông đồ đắc lực. Philíppê đến xin ở trọ nhà một người đồng hương tên là Galiottô Caria. Ông này bằng lòng đài thọ mọi phí tổn để Philíppê có thể đi học đại học, miễn là phải dạy kèm hai cậu con tai của ông. Sinh viên Philíppê theo môn triết lý tại đại học đường “Đấng khôn ngoan” (Sapiens) và khoa thần học tại tu viện các cha dòng thánh Âutinh. Tại đây, Philíppê gây được nhiều ảnh hưởng truyền giáo trong gới sinh viên. Ngài thường nói với các bạn: “Muốn lướt thắng những trường hợp khó khăn, chúng ta phải cố gắng vượt qua những điều tầm thường nhỏ mọn”.

Năm 1538, Philíppê mãn học, xin gia nhập đoàn thể các vị tu hành. Năm 1551, ngài chịu chức linh mục và xin ghi tên vào dòng giảng thuyết lưu động. Cha chủ trương sống vui vẻ bình dân, và bác ái để cảm hóa mọi người. Với tính tình vui vẻ và bình dân, cha đã gây được nhiều ảnh hưởng nơi giáo dân cũng như lương dân. Ngay thời ấy nhiều người đã tặng cha danh hiệu “Tông đồ thành Rôma” với ý muốn đề cao sự nghiệp và nhân đức của nhà truyền giáo. Hơn ai hết, thánh Phgilíppê là hiện thân tinh thần bác ái Chúa Kitô. Như lời người ta khen tặng “Ngài sống và giảng đức bác ái”. Với lòng bác ái sâu xa, cha đã huấn luyện được một môn đệ trung kiên tên là Camillô Lellis, sau làm linh mục và lập dòng “Các linh mục viếng thăm” chuyên lo việc an ủi các bệnh nhân và làm tuyên úy các bệnh viện. Thực ra, những hoạt động bên ngoài của cha chỉ là những kết quả của một đời sống nội tâm dồi dào. Ban ngày, ngài làm việc vất vả, tối đến lại đi cầu nguyện suốt đêm tại các thánh đường trong miền. Ngài cũng thường lui tới các hang toại đạo và phần mộ nhiều vị thánh. Với tinh thần say mê cầu nguyện như thế, cha Philíppê đáng được Chúa cho hưởng nhiều thị kiến. Có lần ngài đã khiêm tốn thưa với Chúa: “Lạy Chúa, đủ rồi! Con xin Chúa hãy giữ lại những làn sóng ân điển Chúa muốn đổ chan hòa trên con...”. Lần khác ngài lại cầu nguyện: “Lạy Thiên Chúa cực thánh, xin Chúa hãy ẩn mình đi, con là một vật yếu hèn và hay chết, con không thể chịu được sức mạnh nguồn vui thiên quốc như thế này”. Cha cũng thường nói: “Đối với kẻ yêu mến Chúa, thì không có gì nặng nhọc và mệt mỏi, nhưng đầy sự hân hoan trong nguồn sống chân thật”. Có lần cha Philíppê như bị giằng co bởi hai tư tưởng: chôn mình trong đời sống ẩn dật tịch liêu hoặc đi hoạt động truyền giáo. Lập tức, ngài được thị kiến và nhìn thấy một dòng chữ: “Cha muốn con hãy bước đi trong vũ trụ như trong sa mạc”. Cha hiểu ngay Chúa muốn cha tham gia việc truyền giáo hơn là yên lặng suy niệm.

Nhưng buồn thay tình trạng Giáo hội bấy giờ. Những ai yếu đức tin không khỏi thất vọng trước thảm cảnh sa đọa hầu như toàn diện của Giáo hội lúc ấy. Chính Đức Giáo Hoàng Adrianô V đã phải thốt ra lời này: “Ta thấy tai ương tràn ngập khắp nơi! Từ giáo sĩ đến giáo dân, tất cả đều như lạc đường và bị nhiễm độc”. Riêng cha Philíppê một lòng tin tưởng vào lời Đấng đáng kính Gilles de Viter: “Người ta chỉ có thể phục hưng tổ chức nhân loại bằng sự thánh thiện, chứ không thể phục hưng sự thánh thiện bằng tổ chức nhân loại”. Năm 1553, cha xin nhập hội dòng “Chúa Ba Ngôi” do cha Pêsianô Rosa sáng lập với mục đích giúp đỡ người nghèo khổ, thăm viếng bệnh nhân và đón rước các lữ khách.

Nhờ ơn Chúa Quan phòng và sự tận tâm hoạt động của các hội viên, hội dòng phát triển mau chóng và gây được nhiều thành tích truyền giáo. Hội đã đem về cho Chúa viên lãnh tụ bè rối là Palêôlôniô và Hoàng đế Henricô IV, con người trước kia nổi tiếng thù ghét Giáo hội. Trong việc truyền giáo, cha Philíppê phải chịu nhiều gian lao vất vả, nhiều thất bại đắng cay. Có lần ngài đã phải thưa với Chúa: “Lạy Chúa Giêsu nhân từ, ngày ngày con vẫn xin Chúa cho con đức nhẫn nại. Nhưng sao Chúa đã để con gặp phải nhiều điều bất trắc làm khổ tâm con quá!” Lập tức Chúa hiện ra thân mật nói với cha: “Hỡi Philíppê, con Cha, tại sao con cứ xin Cha đức nhẫn nại? Được, Cha sẽ ban cho con nhưng Cha muốn cho con tìm sự nhẫn nại ngay trong những thử thách!”.

Từ đó cha càng hăng hái hoạt động. Cha bớt giờ cầu nguyện nơi thanh vắng để lao mình vào công việc. Cha quen nói: “Với kẻ mến Chúa, không gì êm dịu hơn là hoạt động cho Chúa Kitô và vì tình yêu Chúa Kitô”. Năm 1560, cha cộng tác với hai cha Bonsignore và Carôlô Bôrômê vận động xin Toà thánh cho phép lập hội “Phụ nữ trợ tá” chuyên giúp các bệnh viện. Công việc thành tựu và cha Philíppê được cử làm cố vấn.

Đến đời Đức Giáo Hoàng Piô V, ngài ra lệnh cấm cha Philíppê không được đi thuyết giáo lưu động. Nhưng phải ở tại Rôma để giúp việc Đức Giáo Hoàng và hội tông đồ linh mục và giáo dân. Nhờ sự hướng dẫn của cha, hội tiến mạnh về cả lượng lẫn phẩm. Nhận định về tinh thần của hội, Đức Giáo Hoàng Grêgôriô XIII đã viết: “Trung thành tuyệt đối với Giáo hội, đó là đặc tính của hội tông đồ do cha Philíppê lãnh đạo”. Cũng vì cảm phục nhân đức của cha, năm 1583, Đức Giáo Hoàng Grêgôriô XIV đã muốn ban chức Hồng Y cho cha, nhưng với lòng khiêm tốn, cha Philíppê từ chối và xin lui về Vallicella sống đời chay tịnh và cầu nguyện hầu dọn mình về với Chúa. Hình như cha đã linh cảm giờ quý báu ấy! Về Vallicella chưa được hai tháng, cha ngã bệnh và nằm liệt giường, cho đến mùa chay năm 1595 thì qua đời. Xác cha được mai táng trong nhà nguyện dòng “Chúa Ba Ngôi”. Nơi đây Chúa đã làm nhiều phép lạ vì công nghiệp của cha.

Chỉ hai tháng sau khi cha Philíppê qua đời, người ta đã cổ động phong trào xin Toà thánh tôn vinh cha. Ngày 14-5-1622, cha Philíppê được Đức Giáo Hoàng Clêmentê VIII phong lên bậc hiển thánh, cùng với thánh Inhaxiô Loayôla, thánh Têrêxa Avilla, và thánh Phanxicô dòng Chúa Giêsu.

Ngày nay người ta tìm thấy một bản văn chép từ năm 1570 với mấy dòng chữ như sau: “Thánh Philíppê, một nhân vật trổi vượt về đời sống nhiệm nhặt và thánh thiện phi thường. Ngài đã nhiệt tâm dùng lời nói và cả đời sống để mang Chúa đến cho các linh hồn”. Thiết tưởng lời ghi chép đó đã vẽ lại được một phần nào chân dung của nhà truyền giáo nhiệt tâm có một, đó là thánh Philíppê Nêri.

http://tinmung.net